gửi Cún

Cún đi thật rồi !!! Vừa nhận nuôi bé cún được hơn 1 tháng, lúc mới về, Cún nhát gan và làm loạn lắm, đến nỗi ba mẹ mình định đem Cún đi cho người ta luôn. Được một thời gian, Cún vẫn tăng động, nhưng lại dễ thương, Cún chạy trong sân suốt ngày, gặp người trong nhà là quấn quít dưới chân. Cún lại thích được xoa đầu, mỗi lần xoa đầu Cún là Cún ngồi im re. Có lẽ là chỉ ở quanh quẩn trong sân, nên Cún thích ra đường. Mỗi lần mở cổng là Cún chạy cái vèo ra, nhưng vì là Cún con, nên chẳng biết phân biệt đâu là đầu xe đuôi xe, Cún lại rất nhát. Như thường lệ, mở cổng ra là Cún lại vọt ra, mình bắt lại không kịp. Cún nghe tiếng xe, lại hoảng, từ bên kia đường vọt về nhà. không may, Cún bị cán mất rồi, người ta cán Cún ngay bụng. Cún la rất nhiều, nhưng không đổ máu. Đưa Cún đi thú y, ở huyện nhỏ, thú y không có đủ máy móc để siêu âm, chụp hình, chỉ tiêm vài ba mũi thuốc. Chở Cún về, Cún nằm im chịu đựng, Cún không ăn, không uống và rồi, Cún ra đi. Chỉ biết bất lực rơi nước mắt nhìn thân ảnh Cún. Chị biết, Cún rất rất đau, Cún rên rỉ, rồi co giật và cuối cùng ra đi. Từ lúc vào nhà, nhà vui vẻ hẳn lên, ai cũng quý Cún, Cún ra đi đột ngột quá. Mình khóc hết nước mắt cho Cún, không dám nhìn mặt em lần cuối. Sự cô đơn bao trùm, không biết rằng, khi ngày mai thức giấc, không thấy em, mình sẽ làm sao nữa. Và điều cuối cùng, sự áy náy bao trùm, nếu như mình không thức dậy sớm, nếu như kịp thời túm Cún vào, có lẽ, Cún vẫn sẽ ở đây, vẫy đuôi với mình, đùa giỡn với mình. Cún là giống chó cỏ, nhà ăn gì em ăn nấy, em không kén ăn, em ngủ sàn gạch, nhưng em rất tình cảm, em nhớ được cả tiếng xe của mọi người trong nhà. Kiếp này, duyên đến đây là tận, chỉ mong sao, em sớm hoá kiếp thành người, em xứng đáng được yêu thương. Cảm ơn, xin lỗi và tạm biệt em !

Bình luận

  • stella
    một câu chuyện buồn